Get Adobe Flash player


Chương trình Thanh Niên Chúa Nhật 21-11-2010

Hướng dẫn thờ phượng: chị Nguyễn Thùy Dương

Hướng dẫn bài học: cô Kim Ngân

Số lượng tham gia: 45 bạn

Thông báo cầu nguyện cầu thay:

-          Truyền giảng Hội Thánh vào tối thứ 5, 25-11: + Hướng Dẫn Thờ Phượng: Cô Kim Ngân

+ Chia sẻ Phúc Âm: MS Trần Thế Thiên Phước

-          Truyền giảng Thanh Niên, tối thứ 5, 09-12 với chủ đề: MÓN QUÀ YÊU THƯƠNG

+ Hướng Dẫn Thờ Phượng: Chị Bích Ngọc

+ Chia sẻ Phúc Âm: Ban Chứng Đạo.

- Đặc biệt, cầu xin Đức Thánh Linh thăm viếng những tấm lòng thân hữu chúng ta sẽ mời đến nghe Phúc Âm.

-          Chúng ta cũng nhớ đến và thêm lời cầu nguyện cho gia đình của : Chú Thiên Ý – chú Trần Bằng – chú Vinh Hiển, trong công việc làm hằng ngày, sức khỏe để tiếp tục lo cho công việc nhà Chúa ngày càng phát triển hơn.

-          Chúng ta nhớ dến các bạn:

+ Quang Tâm: công việc làm và qua công việc của anh, nhiều người đươc biết đến danh Chúa.

+ Thanh Tâm: công việc học của em và em càng kinh nghiệm Chúa hơn, giữ vững đức tin trong Chúa.

+ Trung Tín: công việc học, yêu mến Chúa càng hơn.

+ Lê Thành Tín: công việc làm và hầu việc Chúa cách kết quả.

+ Lưu Nguyễn Thành Tín: công việc học, Chúa sử dụng em nhiều hơn trong công việc nhà Chúa.

Trước khi bắt đầu bài học hôm nay, đố các bạn 1 câu hỏi nghen! Nếu có cuốn thánh ca ở đó, mời các bạn lật ra bài thánh ca 241,272,269,334,323,306,293,267,212,193,256. hãy cho biết điều giống nhau của các bài thánh ca này? 30s bắt đầu!.... ^^

Haha…các bạn trả lời được chưa? Thôi, để mình trả lời luôn nhe! ^^ Các bài Thánh Ca trên được viết bởi cùng một người, đó là bà Fanny Crosby. Trong bài học về Danh Nhân Cơ Đốc chiều nay, chúng ta sẽ tìm hiểu về cuộc đời người phụ nữ này.

 FANNY CROSBY (1915-1820) Vài nét về cuộc đời Fanny Crosby:

“Ngàn đời lòng ta ca ngợi Giê-Xu đầy nhân ái. Chúa cứu và giúp ta đổi mới sống vui từ nay. Và ngàn muôn muôn năm lòng ta chan hòa vui sướng, khi thấy Giê-Xu và cùng Ngài sống ở Thiên Đàng…”

Các bạn có thể nghĩ ra những lời Thánh Ca tràn đầy niềm hân hoan ấy là của một người mù? Vâng, đó là sang tác của FANNY CROSBY, một giáo sư, một thi sĩ đã sáng tác hơn 8000 bài thơ phổ nhạc.

-          Sinh tại ngoại ô thành phố Nữu Ước ngày 04.03.1820 trong một gia đình tín đồ yêu mến Chúa, bé Fanny bị bệnh về mắt lúc chỉ mới 6 tuần tuổi và bị mù hẳn vì có người chỉ cho mẹ em rắc một thứ bột phấn để chữa nhưng kết quả thật thê thảm.

-          Cha qua đời khi em chưa đầy 12 tháng tuổi để lại gánh nặng gia đình trên vai của mẹ và bà nội Fanny.

-          Từ lúc nhỏ, Fanny đã được học biết đến Kinh Thánh, những tiếng động, mùi hương,…xung quanh mình qua những lời kể của bà và mẹ.

-           5 tuổi, mẹ đưa Fanny lên Nữu Ước để chữa trị nhưng bác sĩ xác nhận em chỉ có thể phân biệt một màn sang mờ mờ và một bóng tối chứ không thể nhìn rõ hơn được. Đau khổ nhưng rất bình tĩnh, bà nói với con mình: “Con Fanny yêu dấu của mẹ, hai đại thi hào cảu thế giới đều mù cả. Mẹ cảm tạ Chúa đã giới hạn ánh sang thiên nhiên của con để ánh sáng tâm linh đươc đầy dẫy.”

-          Bù lại khuyết tật về mắt, Chúa cho Fanny có trí nhớ phi thường. Em có thể đọc các đoạn Kinh Thánh thật dài và nhớ rất lâu. Khả năng thiên phú về văn chương của em phát triển rất sớm. Năm 11 tuổi đã có thơ đăng báo.

-          15 tuổi, Fanny được nhận vào trường mù của thành phố Nữu Ước. Cô trở thành sinh viên xuất sắc nhất trường về các môn văn chương, sử ký, triết học và khoa học. Âm nhạc là môn cô ưa thích nhất, cô chơi cả dương cầm và phong cầm.

-          17 tuổi, cô sáng tác nhạc và bài hát được trình bày trong buổi lễ đặt viên đá đầu tiên để cất ngôi trường mới. Sợ tuổi trẻ dễ háo danh và kiêu ngạo, thầy của Fanny cấm cô làm thơ và bắt cô học những kiến thức phổ thông tổng quát rất hữu ích cho đời sống cô sau này. Trong lần khám nghiệm cho các học sinh, một giáo sư về khoa não trường học đã khám cho Fanny và câu nói của ông làm cho mọi người rất ngạc nhiên: ”Cô bé này là một tác phẩm văn chương lỗi lạc nhất, sau này quý vị sẽ biết tiếng cô ấy cho mà xem.” Thế là Fanny được giao cho một giáo sư văn chương chăm sóc. Cô tha hồ học văn chương, là thơ, viết văn, soạn nhạc.

-          24 tuổi, cô xuất bản tập thơ đầu tay tựa đề: Em gái mù và những vần thơ.

-          27 tuổi, cô được mời làm giáo sư tại trường mù và làm việc tại đó suốt 11 năm.

-          Dù được học biết về Chúa Giê-Xu từ nhỏ nhưng mãi đến năm 30 tuổi, trong một buổi nhóm, sau khi nghe một bài Thánh Ca, Fanny mới thật sự cảm động dâng mình hầu việc Chúa. Từ đó trở đi, tất cả tài năng của cô được hiến dâng cho Chúa Giê-Xu.

-          38 tuổi, cô kết hôn với Alexander Van Alstyne, một nhạc sĩ mù và cũng là giáo sư trong trường. hai vợ chồng dọn về thành phố Nữu Ước và ông chơi phong cầm cho hai Hội Thánh tại đó. 2 người cộng tác rất tương đắc: bà viết lời, ông soạn nhạc. tên tuổi Fanny nổi tiếng từ đây. Vợ chồng bà có 1 đứa con trai nhưng Đức Chúa Trời theo ý chỉ Ngài, đã đem con ông bà về với Ngài. đối với một người mẹ, đây là một thử thách nặng  nề và đau đớn biết bao. Nhưng Fanny càng đến gần Chúa hơn, không chút nghi ngờ về tình yêu của Ngài. Dù mất đứa con duy nhất nhưng bà không hề tuyệt vọng. Bà đặt tình yêu thương vào những đứa trẻ quanh vùng bà cư ngụ. Bà kể cho chúng về những câu chuyện trong Kinh Thánh, minh họa tình yêu Đức Chúa Trời qua những trang sách có màu.

-          5 năm sau, tập Thánh Ca gồm 60 bài của Fanny được xuất bản.

- Một lần, giáo sư Doans, một con cái Chúa, đàn cho bà nghe một sáng tác mới của ông và nhờ bà viết lời ngay cho kịp ra ga. Fanny yên lặng ngồi nghe và thốt lên: “ Ồ, đúng là lòng bình an trong cánh Giê-Xu.”. Nửa giờ sau, bài Thánh Ca Rất an ninh trong cánh Christ ra đời đem đến niềm an ủi cho biết bao tâm hồn nặng trĩu âu sầu. một gai thoại được biết như sau: Một em bé ở nước Anh đang đau nặng, cha mẹ kể cho em nghe về những bài Thánh Ca của Fanny. Một đem kia, em nói: “Con muốn hát bài “Bình an trong cánh Giê-Xu” (TC 334 - Rất an ninh trong cánh Christ). Khi đến câu “…Kia Thiên Sứ hoan ca thi Thánh…”, em gấp sách lại, mặt sáng rỡ, em thốt lên: “Mẹ ơi, có thiên sứ đến kìa!” Rồi em qua đời mang nét mặt bình an và vui mừng khôn tả…. Thi Thiên 4:8 có chép: “Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi sẽ nằm và ngủ bình an, vì chỉ một mình Ngài làm cho tôi được ngủ yên ổn.” Vâng, sự bình an của Giê-Xu êm ái như một dòng sông lặng lờ trôi nhưng lại vững chãi như một bức tường thành kiên cố. Những ai đang mệt mỏi, nặng trĩu cô đơn ưu sầu, hãy mau tìm đến nương trong cánh bóng Giê-Xu. Bóng yêu thương của Đấng Christ sẽ che phủ, sẽ xua tan hết ưu sầu và gieo rắc trong lòng chúng ta những khúc hoan ca.

-     Dù bà thiếu ánh sáng thiên nhiên nhưng ánh sáng thuộc linh luôn đầy dẫy, đúng như lời mẹ đã nói khi xưa. bà sốt sắng muốn phổ biến ánh sáng thiên thượng đso cho những người chưa biết đến Chúa vì bà luôn ý thức được việc phục vụ Chúa bằng cách “rao sự chết của Chúa cho tới lúc Ngài đến”và luôn mang trong lòng trọng trách: “lo vực người đang lưu vong, sẵn vớt kẻ giữa dòng, truyền danh Jesus ban cứu ân cho tội nhân…”.(TC 323). Trong một lần đi thăm lao xá và giảng cho tù nhân, một người tù đã kêu lên: “Chúa ơi, đừng đi qua đời con!”. Câu nói ấy in vào lòng người phụ nữ khuyết tật này và bài Thánh Ca Chúa ơi xin dừng chân lại gần con (TC 256) ra đời. Chúa Giê-Xu là Chúa của thiên đàng vinh hiển. Ngài đến thế gian không chỉ cứu kẻ giàu có, quyền thế nhưng Ngài đến với cả người cô đơn, nghèo nàn, những cuộc đời đau khổ, u buồn nhất… Chúa Giê-Xu chính là nguồn an ủi, nguồn hy vọng cho mọi người tìm cầu Ngài.

-      Fanny không để cho sự mù lòa chi phối và giới hạn những sinh hoạt của bà. Ân tứ làm thơ, soạn nhạc phối hợp với những khả năng thực tiễn khác đã biến Fanny – một người phụ nữ khuyết tật, trở thành người hữu dụng cho Chúa. Tâm hồn bà luôn tràn đầy tình yêu Chúa, bà tham gia mọi công tác truyền giáo nếu có cơ hội. ngay khi đã cao tuổi, bà vẫn giảng dạy lời Chúa, tiếp tục phát huy những ân tứ Chúa ban cho bà.

-      17 năm sau đó, chồng bà qua đời. Dù chỉ còn lại một mình, Fanny càng gần Chúa hơn, tiếp tục cuộc sống bình an và là nguồn phước cho nhiều người. tuổi cao, sức yếu nhưng linh lực trong bà cứ ngày càng mạnh hơn như lời Chúa đã chép: “Vậy, chúng ta chẳng ngã lòng dầu bề ngoài hư nát nhưng bề trong cứ đổi mới ngày càng hơn.” (IICô-rinh-tô 4:16).  Gần cuổi đời, bà trở về quê cũ và xuất bản cuốn Hồi ký 60 năm . Bà tâm sự: “Hy vọng chính là trọng tâm trong các sáng tác của tôi. Hy vọng là đóa hoa không bao giờ tàn của tôi. Hy vọng làm tươi mới, làm phong phú mọi khoảng khắc của cuộc đời. hy vọng làm cho bình minh tươi sáng hơn, ban trưa rực rỡ hơn và hoàng hôn sáng sủa hơn. Tôi muốn chỉ cánh cửa hy vọng ấy cho những tâm hồn đang thất vọng chán chường và tôi sẽ tiếp tục giữ trọng trách ấy cho đến khi tôi bước vào thiên đàng. Mỗi ngày, tôi đều cầu nguyện xin Chúa cho tôi không ích kỉ. Tôi đã học bài học tin cậy và vâng lời. Biết bao nhiêu năm qua, niềm tin đơn sơ nơi Đức Chúa Trời không hề làm tôi thất vọng. Bàn tay Cha đã ban thật nhiều ơn phước cho tôi. Có 3 điều tôi luôn luôn cảnh giác: sở thích của tôi, tính khí và miệng lưỡi của tôi… Ở tuổi 90, tôi quý trọng và yêu mến Lời Chúa hơn cả lúc tôi 19,20. Lời Chúa là chiếc neo hy vọng, là ngọn đèn soi sáng con đường tôi đi về nhà Cha tôi trên trời. Nhìn lại sau lưng, tôi thấy một chặng đường tranh đấu gay go nhưng nhìn trước mặt, tôi thấy ánh sáng thiên thượng bừng lên muôn vàn…”. Bà qua đời khi được 95 tuổi.

Fanny là người yêu mến Chúa và thờ phượng Ngài cả cuộc đời mình nhưng bà vẫn không được miễn trừ thử thách. Bà gặp nhiều hoàn cảnh đau buồn trong cuộc sống nhưng thay vì thất vọng, bà yên ủi, khích lệ cho nhiều người khác. Tại sao bà có được tâm tình đó? Vì bà có niềm tin vững chắc vào Cứu Chúa Giê-Xu, Cứu Chúa siêu phàm, Đấng lạ lùng, Đấng đã chết trên cây thập tự để bày tỏ tình yêu Ngài. Cứu Chúa đã hứa: Ta lấy tình yêu đời đời mà yêu ngươi. (Giê-rê-me 39:3) nên chỉ có Ngài mới có thể che chở Fanny và chính cuộc đời mỗi chúng ta trong bóng cánh bình an của Ngài.

Một người tật nguyền suốt 95 năm như Fanny mà Chúa còn đại dụng, còn những người có thân thể nguyên vẹn như chúng ta thì sao? Chúng ta có gì dâng Chúa? Cứu Chúa Giê-Xu là Đấng Fanny thờ phượng và hiến dâng trọn cuộc đời mình là Đấng đã chỉ cho chúng ta cánh cửa hy vọng, Đấng ban ân phước và tình yêu, Ngài có đang là Đấng cho chúng ta ca ngợi cả cuộc đời mình không? Hãy trả lời với chính Đấng hằng đặt chúng ta bên cạnh trái tim Ngài…

 

TUẦN MỚI PHƯỚC HẠNH ^^!